“Mình thật sự tự hào vì những thất bại của mình’

    Đại diện hơn 143 tân cử nhân và tân kỹ sư phát biểu trong lễ tốt nghiệp đợt 2 năm 2018, Nguyễn Việt Tú đã bộc bạch câu chuyện của chính mình. Ước mơ được đặt chân đến một đất nước khác những tưởng đã đóng lại, lại tiếp tục rộng mở khi Tú chính thức nhận việc tại Nhật ngay sau khi ra trường. Câu chuyện của Tú đã trở thành động lực của nhiều bạn trẻ khác.

     

    Nguyễn Việt Tú là sinh viên khóa 10, ngành Kỹ thuật Phần mềm. Mở đầu phần chia sẻ của mình, Tú nhắc lại những điều thân thuộc nhất khi học Đại học FPT: "Hôm nay mình được các anh chị gợi ý sẽ chia sẻ những câu chuyện làm sao học 9 môn trong 10 tuần, làm sao nhận được việc ở nước ngoài khi chưa tốt nghiệp… Nhưng mình nghĩ, liệu điều đó có cần thiết hay không? Vì đó đều là những thứ thuộc về quá khứ, thuộc về thời gian còn hằng ngày đến trường, leo 5 tầng lầu và điểm danh vân tay". Tú thay bằng 3 câu chuyện gần gũi hơn.

     

    Câu chuyện đầu tiên, Tú kể về khát khao được đi nước ngoài của Tú đã bị dập tắt và Tú hiểu rằng có những điều quá sức thì dù cố gắng vẫn không thể đạt được. "Câu chuyện đầu tiên xảy ra cách đây 7 năm, lúc mình còn là học sinh lớp 12. Mình rất mộng được đi nước ngoài, nhưng nhà mình không có điều kiện. Mình dành rất nhiều thời gian săn nhiều học bổng ở các nước khác nhau. Dù ba mẹ biết vẫn rất ủng hộ và sẵn sàng giúp nhưng mình cảm thấy ray rứt nên vẫn giấu gia đình và đa số là tự dành dụm tiền ăn uống của bản thân để trang trải chi phí làm hồ sơ.

     

    Mình nhớ có hôm, mình chạy đến chỗ dịch thuật. Mình nghe người ta báo giá dịch hết đống hồ sơ xong thì bụng thắt lại, tay vô thức lỡ vò nát luôn tờ vé gửi xe. Số tiền ba trăm nghìn thật sự quá nhiều để một đứa học sinh có thể nhịn ăn nhịn uống để đóng. Nhưng mình nghĩ mọi thứ khó khăn tài chính lúc đó đều sẽ được đền đáp bằng việc mình được đi du học. Cuối cùng, mình rớt suất học bổng đó. Và sau khoảng gần 10 lần như thế, mình thất bại hết tất cả. Câu chuyện này là bài học về sự thất bại của mình, trong đời không phải lúc nào cũng chỉ cần cố gắng là sẽ làm được, chỉ đơn giản mình không được là mình không được. Và mình phải chấp nhận rằng, thất bại là thứ sẽ luôn luôn xảy ra trong đời, thậm chí là liên tiếp, dồn dập".

     

    Vẫn miệt mài theo đuổi ước mơ của mình, Tú quên mất những điều quý giá xung quanh, kể cả một ngành học đúng yêu thích và ba mẹ ở bên cạnh. "Cuối cùng đến một ngày, cố gắng của mình cũng được đền đáp. Mình nhận được giấy báo đậu học bổng bán phần ở một trường bên Nhật nhưng bán phần còn lại vẫn vượt khả năng chi trả của mình. So với những thất bại trước đó, thành công kiểu này với mình còn đau đớn hơn gấp bội. Cảm xúc của mình khi nhận được giấy báo là ganh tỵ, tủi thân. Lúc đó mình thật sự mong có một phép màu. Nhưng cuối cùng, không có gì thay đổi. Thời điểm đó, mình đã theo đuổi giấc mơ du học ấy được gần 3 năm và đó cũng là lần đầu tiên mình dừng lại và nhận ra ba mẹ mình đã lớn tuổi như vậy rồi. Dừng mọi tháng ngày “chân trong chân ngoài”, lơ là việc học để săn cơ hội, dừng việc làm mất thêm thời gian của bản thân và gia đình, dừng cuộc tìm kiếm tốn kém và có phần ích kỷ, để dành thời gian cho mục tiêu bình thường hơn. Đôi lúc, khi điên cuồng theo đuổi ước mơ, người ta không nhận ra bản thân và nhiều điều quan trọng khác quanh mình đã bắt đầu cạn kiệt. Trên đời, ngoài ước mơ và thành công ra, vẫn còn nhiều thứ quan trọng khác".

     

    Câu chuyện cuối cùng mình muốn kể là khi Tú đã quay về với cuộc sống chậm hơn. "Mình thi đại học, cũng đậu vào một ngành học không mấy hứng thú cho nên khi các bạn bè cùng tuổi của mình đều sắp sửa ra trường, thì mình quay trở về vạch xuất phát. Mình nghĩ, nếu đã không thể du học, thì ít nhất cũng muốn được vào một trường quốc tế, với giáo trình tiếng Anh và mở ra nhiều cơ hội sang nước ngoài hơn. Mình tìm thấy đại học FPT. Lúc viết trong luận văn xin học bổng, mình nhớ mình đã viết rằng “Em chẳng có gì đặc biệt hơn người khác. Nếu có bất cứ điều gì em tự hào mình hơn người khác, chính là em thất bại nhiều hơn”. Và ừ, mình thật sự tự hào vì những thất bại của mình và việc mình đã gượng dậy được". Câu chuyện về những cố gắng kia cuối cùng mang lại cho Tú học bổng 100% của trường Đại học FPT.

     

    "Đại học FPT chính là cánh cửa của mình, và đến hôm nay, ngày cuối cùng mình còn là sinh viên trường, mình cũng chưa từng hối hận. Mình được học chương trình bằng tiếng Anh, giáo trình nước ngoài như mình ao ước. Mình gặp các thầy cô có kinh nghiệm, chuyên môn, và cũng rất cá tính". Tú nói về ngôi trường đại học của mình và những thầy cô đã đồng hành cùng mình trong suốt 4 năm.

     

    Nguyễn Việt Tú  Đại học FPT nhận việc tại Tập đoàn JEIS Nhật Bản
     Nguyễn Việt Tú được vinh danh là sinh viên có thành tích học tập nổi bật. Ngay sau lễ tốt nghiệp, Tú lên đường sang Nhật, nhận việc tại Tập đoàn JEIS.

     

    "Sau này nếu em có đến được một nơi nào khác xa hơn, như Harvard chẳng hạn, em sẽ rất nhớ giọng cười “Hahahaha” của thầy Sử, sự dẫn dắt suốt mấy tháng làm đồ án tốt nghiệp của thầy Hùng, nhớ sự gần gũi nồng ấm của thầy Khánh, nhớ cô Chung và những tiết học vui nhộn của cô. Cô là người đầu tiên mà em viết email bày tỏ cảm xúc sau khi kết thúc môn học. Và cuối cùng, thầy Hoàng, không chỉ là một người thầy, còn là một người bạn, hướng dẫn không chỉ trong lớp học, còn ở mọi thứ khác trong cuộc sống. Cùng nhiều thầy cô khác, từng người từng người đã cho em đi nhờ chuyến đò. Và quan trọng hơn, Đại học FPT thật sự đã mở ra cho em nhiều cơ hội trao đổi sinh viên, được nhà trường tiến cử để rồi sáng sớm mai, em sẽ chính thức đặt chân sang Nhật Bản để nhận công việc chính thức công ty JEIS, một công ty con thuộc tập đoàn đường sắt JR ở Nhật Bản. Đây là công việc đầu tiên sau quãng đời sinh viên, và giấc mơ cách đây 7 năm của em lại hiện ra trước mắt".

     

    Những gì đã xảy ra với Nguyễn Việt Tú đủ để bạn ấy chiêm nghiệm ra những ý nghĩa cho bản thân mình và chia sẻ cho mọi người: "Hoá ra, khi khát khao đủ mạnh, mọi con đường chúng ta đi đều sẽ dẫn đến điều ta mong muốn nhất, dù là sớm, hay vô cùng muộn. Và không bao giờ quá muộn để hiện thực hoá ước mơ cả. Phép màu trên đời thực sự có tồn tại, mà mỗi chúng ta có sức mạnh để tạo nên những thứ tưởng như là phép màu cho chính cuộc đời mình".

     

    Cũng trong buổi lễ, Tú cùng với các tân khoa cúi đầu tri ân đến cha mẹ và thầy cô, thay lời cám ơn và cũng là lời hứa sẽ tiếp tục cố gắng trên hành trình riêng của mình. Tú dành những lời đầy xúc động: "Người xưa có câu, cha cõng con, cha con cùng cười, con cõng cha, cả hai cùng khóc. Chúng con cảm ơn các bậc cha mẹ, các bậc sinh thành, những người bảo lãnh, những người đỡ đầu, đã cõng chúng con trên vai đến ngày hôm nay. Các bậc phụ huynh đã vất vả rồi, từ giờ, xin hãy để chúng con tự bước trên đôi chân, cõng người đi hết đoạn đường còn lại. Các bậc thầy cô, ngày đầu tiên chúng em bước vào trường, đã cúi đầu hành lễ, mong nhận được sự dạy bảo. Ngày hôm nay, bước ra khỏi cánh cửa lớn kia, lại một lần nữa, chúng em xin được cúi đầu vì tất cả những gì đã được truyền dạy suốt bao năm".

     

    Sau cùng, cựu sinh viên Đại học FPT gửi gắm đến những người bạn của mình: "Và cuối cùng, như đã nói lúc ban đầu, khi mình kể xong câu chuyện của mình, là lúc các bạn kể câu chuyện của các bạn. Hy vọng lúc đó, mình và tất cả các bạn, đều đã leo qua được bên kia dải cầu vồng, nơi chúng ta nhìn thấy tất cả những ước mơ của mình vẫn luôn nằm ở đó".

    H.B (tổng hợp)

     

     

    Tin tức Liên quan